neverland

hơm nay

lâu lâu tao mới vui mún viết blog nói tao vui ghê hê hê

hơm nay cưỡi jô li jum pơ chở chị heo đi chơi (chuyến đi chơi kéo dài 2 phút) : )) vui ghê

vui xong về tự dưng bị khùng nổi hứng mở file thu ăm lên nghe xong hết vui thoi đi ngũm =))))))))

nothingness

Pierrot.Le.Fou.1965.720p.BluRay.x264-CiNEFiLE.mkv_snapshot_00.31.22_[2017.07.01_22.28.21]

“Don’t ever promise to adore me forever. Let’s keep the feeling
that this love of ours is a love without tomorow.”

những giấc mơ nghẹn ngào : ))

trong căn phòng với một ngàn đồ vật nghe bạn nói “tạm biệt căn phòng của tôi” thức dậy nghẹn ngào khóc hết buổi chiều cuối cùng của tháng bảy

phải chứ, mình biết mình đã nhiều lần từ biệt bạn nhưng mỗi lần từ biệt đều chỉ là xạo xự, còn bạn chưa bao giờ giã biệt mình nhưng thực ra đã giã biệt rất lâu rồi, rất lâu

nhưng lời từ giã sau cùng, bao giờ mới nói được?

hoặc không kịp nói nữa, rồi sẽ quên, cả lời nói sau cùng cũng sẽ quên thôi

cái cô hôm qua

000048.JPG

(để hình minh quạ cho có hình minh quạ)

hồi xưa (bây giờ nghĩ thấy xưa ơi là xưa), cái hồi mình 17 tuổi và buồn khổ cắm đầu ở trong nội trú, có những ngày thứ bảy, chủ nhật cũng không thể về nhà, những buổi sáng đó nằm trên cái giường đầu tiên của dãy giường tầng hai, đối diện với giường cô quản nhiệm nội trú và cái cát xét của cô, mình sẽ là đứa đầu tiên bị đĩa nhạc Mỹ Tâm đánh thức

hồi đó Nhật Trâm thích Mỹ Tâm tới nỗi đi đâu làm gì nó cũng léo nhéo Mỹ Tâm thế này Mỹ Tâm thế nọ, nên với tư cách là con mẹ khó chịu thích làm trái ý thiên hạ mình cũng không ưa gì Mỹ Tăm =)), và vì vậy nên mình bị bầu trời quả báo là sáng nào cũng phải nghe nhạc Mỹ Tăm, nghe riết bị thuộc, nên dù (cố gắng và tỏ vẻ) không quan tâm gì đến Mỹ Tăm chớ thiệt ra có lẽ tủi 17 của mình chỉ toàn nghe nhạc Mỹ Tăm, nhất là khi mình thuộc loại làm biếng nghe nhạc thì Nhật Trâm đã quá thành công trong việc giành lấy cái cát xét và tua đi tua lại cái đĩa để tẩy não mình =))

vậy đó, rồi học hết 12, đi thi đại học, học đại học, tốt nghiệp, đi làm, thật nhiều năm về sau mình cũng không nghe Mỹ Tâm, tại vì mình làm biếng (nên mình không chợ lại :)))

rồi một hôm mình nhớ cái bài này của cổ, cái bài này là bài Cô gái đến từ hôm qua, chắc tại coi phim Cô gái đến từ hơm kia, rồi mình kiếm bài này nghe lại và phát hiện sự thật tanggg vợ là hồi xưa mình nghe lộn, người ta hát “nhìu năm xau hạnh phúc anh mún bên em” mà mình nghe thành “nhìu năm xau hạnh phúc anh mún quên em” =))))))) hèn chi ở cái tủi đó mình đã si tư, ồ bài hát hay thặc, vá cay đắng nhưng cũng vá logic đi hà =)))

rồi sáng nay mình vừa chạy xe đi làm vừa nghĩ về sự nghe lộn của mình, và tự dưng mình nhớ bạn Cường, nhớ hồi 12 mình với bạn Cường chơi thân thiệt là thân, xong cái đêm cuối cùng ở ký túc xá bạn đã nói với mình: “tui nhớ nấm hương lắm, sau này về nhà ngày nào tui cũng gọi cho nấm hương he” xong cái về nhà rồi bạn không bao giờ gọi cho mình hết =)) giờ nhớ lại chuyện đó cũng không hờn giận gì, cũng không thấy bạn nói xạo, vì có lẽ vào giây phút đó bạn nghĩ vậy thiệt, bạn nghĩ ngày nào tui cũng sẽ gọi cho nấm hương he, rồi sau đó bạn không làm vậy đâu có thay đổi được giây phút bạn đã thiệt sự nghĩ vậy đâu, và vì vào giây phút đó bạn đã nghĩ vậy nên trong lòng mình bạn là người bạn đặc biệt đã nói những lời như vậy (ôi thiệt nhìu chữ vậy)

(nhưng sau này lớn rồi phải đề phòng những lời hứa hẹn màu hường không bao giờ trở thành sự thiệt, hehe)

rồi cái cô đến từ hôm kia 😀

đó là một cô gái ra sao? bây giờ vừa nghe nhạc vừa nghĩ tới cô gái hôm qua của bạn, của em, của anh (anh nào?), chắc là một cô gái tuyệt vời, như cô gái tuyệt vời của mình, một cô gái tuyệt vời làm nát lòng những cô gái khác =)), một cô gái như vậy sao lại có người muốn quên em? thôi thì lớn rồi, hãy nghe đúng bài nhạc đi ha, tình iu đầu tưi xáng dư ăm đệ lại, và níu thuộc về nhao em sẹ chợ lại, dường như là vẵn thế em sẹ chợ lại, dường như là vặn thế anh sẹ chẹ lại, dòng thời jan chôi như ánh sao băng chọng khoạnh khặc cụa chụng ta, nhìu năm sau hạnh phúc anh mún bên em…

😛

23.07.17

000060

30/07/2017

rất nhìu lời mún nói nói được ròi, rất nhìu lời mún nói nói quài éo được, rất nhiều lời không mún nói lỡ miệng nói hết ròi, rất nhìu lời ko mún nói hên quá chưa có ói ra =))), rất nhìu lời mún nói hay không shao nói thành lời lại bỗng nhin tan rã

nhìn lên chỉ thấy vòm lá xanh lấp ló bầu trời trong veo sau cơn mưa, sao mà muốn trở lại để biến từng khoảnh khắc nhỏ xíu thành một món đồ cất vừa trong túi, cất mãi, cất mãi vậy thôi…

thật ra khoảnh khắc đó thế gian cũng chỉ có mình mình

lại qua hạ chí

friends.s01e10.720p.bluray.x264-sujaidr.mkv_snapshot_20.27_[2017.06.22_22.37.41]

“Just say that you have to go… because you don’t wanna
start the year with me if you can’t finish it.”

làm 4 cái test thì 3 cái nói mình giống bạn Rachel, cái thứ 4 nói mình giống Phoebe, trong khi tui cứ tưởng mình giống Monica màààà???

nhưng thật ra, tốt làm sao, tốt biết bao, tốt chừng nào nếu giống được Phoebe, nếu giống được Phoebe sống một cuộc đời tuyệt vời điên loạn, tốt làm sao, tốt biết bao…

những năm thổn thức

How.I.Met.Your.Mother.S09E17.720p.WEB-DL.2CH.x265.HEVC-PSA.mkv_snapshot_20.41_[2017.06.12_23.51.01]

“I have to let go now.”
“I know you do.”

rồi như bong bóng lên trời

đâu phải từ biệt là không gặp lại đâu mà gặp hoài nhưng trong lòng vốn đã từ biệt thâu, ôi những năm tháng với chái tym mệch mọi thiệt lạ nhọi đạo : ))

 

millennium mambo

“Ko nói với em, mùa đông ở Yubari lạnh lắm, âm ba mươi độ, cái xứ này là xứ của người tuyết, nhưng khi mặt trời mọc, người tuyết sẽ tan chảy và biến mất. Có lần giữa lúc làm tình, em chợt thấy Hào Hào sao mà giống người tuyết, như thể ngay khi mặt trời xuất hiện Hào Hào cũng sẽ biến mất. Ngày hôm ấy làm tình khiến em buồn, thậm chí nhiều năm sau em vẫn cứ nhớ mãi. Vậy mà đã là chuyện của mười năm trước. Chuyện vào năm 2001, năm đó Yubari có trận tuyết to…”

bạn thân

2017-03-27_183052

phải tới 7 năm mới lần đầu tiên nghĩ ò tụi mình là bạn thân : )))))))))

cục đời nài cho dù làm kỉu j cũng là giả dói hớt
cho nên nghe chửi vại đi ròi hãi chọn kỉu giả dói tiện dùng
=)))))))))))))))))))

nghĩ nghĩ một hồi, lại càng thấy m quá nuông chiều t : ))))))
nhưng mà tại vậy nên t vui lắm đó, thiệt đó, cảm ơn m, hehe

bạn nhậu

3 con ngừi với 5 cái ly : )))))) thiệt hài quà xã họi

ún xong bùn ngũ quá

cảm ơn cuộc đời kỳ dịu tới năm 27 tủi đã được nghe bạn bên trái chửi thề và thấy bạn bên phải uống bia : ))))))))))))

đồ vật

000043

Thật lâu về sau, một ngày trời mưa bỗng nhớ tới cuốn này.

Trong rất nhiều năm tôi từng mơ về một căn phòng trống, một căn phòng không có đồ đạc gì nên cũng không có vướng bận gì. Tôi sẽ sống trong một căn phòng như vậy và không bao giờ cảm thấy mất mát.

Vậy mà hôm nay dưới cơn mưa mùa hè tôi chợt nghĩ tôi đã khác rồi. Trong cái ngày mưa ảm đạm này tôi muốn sống trong một căn phòng có thật nhiều đồ đạc. Phòng không có cửa sổ hay cửa chính nên suốt ngày phải thắp một ngọn đèn vàng. Dưới ánh sáng tù mù là những quyển sách xếp thành chồng, là một cái cát xét, băng nhạc, quần áo ấm áp, chăn mền, hộp sắt tây, kim chỉ, banh tennis, bi ve, mấy bức tượng nhỏ, hộp nhạc, những đôi giày, túi vải, những tờ giấy viết đầy chữ, những cây bút hết mực, những cây kẹp đã cũ, những chiếc khăn tay thêu dở, những cái chai rỗng, những tấm vé đủ màu… Đó là căn phòng mà nếu ở trong nó người ta biết rằng mình đã có mọi thứ trên đời. Đó là căn phòng của sự vĩnh viễn, không có gì bước vào và không có gì bước ra. Người ta không quét dọn, không giặt giũ, không sắp xếp, nên những món đồ cứ ở yên một chỗ. Đó là căn phòng sẽ nguyên vẹn mãi mãi, dù có hay không có tôi, dù thế gian có tàn lụi hay biến mất. Căn phòng không hư hoại nên nó không thuộc về mặt đất, nó lơ lửng lên trời, nó đi vào không gian vô tận và lang thang vô tận.

Tôi sẽ sống trong một căn phòng như vậy, ngày qua ngày, tôi nhìn ngắm những món đồ. Tôi sẽ sống như vậy trong nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm. Rồi một buổi chiều nọ tôi muốn quay lại trái đất, tôi không muốn ở trong căn phòng đó nữa. Tôi sẽ ngủ, và khi thức dậy tôi sẽ thấy mình đang đứng giữa cánh đồng. Tôi biết mình đã trở lại, và căn phòng đã ra đi mà không cần có tôi. Căn phòng không thể hư hoại nên nó không thuộc về ai và cũng không thuộc về tôi. Tôi sẽ đứng giữa cánh đồng và bật khóc. Tôi sẽ tưởng mình là chàng thư sinh vừa bước khỏi động tiên, chàng khóc không phải vì đã mất dấu thiên thai mà vì cái thế gian chàng vừa trở lại nào phải cái thế gian chàng đã đêm ngày thương nhớ. Tôi sẽ tưởng mình là Odysseus không thể trở về Ithaca, chàng khóc vì không còn một Ithaca nào nữa. Tôi khóc vì biết mặt đất mà tôi đang đứng không phải là mặt đất mà tôi muốn trở về. Tôi đứng đó khóc như một giấc mơ xưa, khóc tới ốm o gầy mòn, tóc tai bạc trắng. Tôi khóc hết nước mắt cho mọi kỷ niệm chảy theo nước mắt ra ngoài.

Tôi im lặng.

Rồi tôi quên.

Và căn phòng biến mất.