neverland

lại qua hạ chí

friends.s01e10.720p.bluray.x264-sujaidr.mkv_snapshot_20.27_[2017.06.22_22.37.41]

“Just say that you have to go… because you don’t wanna
start the year with me if you can’t finish it.”

những năm thổn thức

How.I.Met.Your.Mother.S09E17.720p.WEB-DL.2CH.x265.HEVC-PSA.mkv_snapshot_20.41_[2017.06.12_23.51.01]

– I have to let go now.
– I know you do.

 

millennium mambo

“Ko nói với em, mùa đông ở Yubari lạnh lắm, âm ba mươi độ, cái xứ này là xứ của người tuyết, nhưng khi mặt trời mọc, người tuyết sẽ tan chảy và biến mất. Có lần giữa lúc làm tình, em chợt thấy Hào Hào sao mà giống người tuyết, như thể ngay khi mặt trời xuất hiện Hào Hào cũng sẽ biến mất. Ngày hôm ấy làm tình khiến em buồn, thậm chí nhiều năm sau em vẫn cứ nhớ mãi. Vậy mà đã là chuyện của mười năm trước. Chuyện vào năm 2001, năm đó Yubari có trận tuyết to…”

bạn thân

2017-03-27_183052

phải tới 7 năm mới lần đầu tiên nghĩ ò tụi mình là bạn thân : )))))))))

cục đời nài cho dù làm kỉu j cũng là giả dói hớt
cho nên nghe chửi vại đi ròi hãi chọn kỉu giả dói tiện dùng
=)))))))))))))))))))

nghĩ nghĩ một hồi, lại càng thấy m quá nuông chiều t : ))))))
nhưng mà tại vậy nên t vui lắm đó, thiệt đó, cảm ơn m, hehe

bạn nhậu

3 con ngừi với 5 cái ly : )))))) thiệt hài quà xã họi

ún xong bùn ngũ quá

cảm ơn cuộc đời kỳ dịu tới năm 27 tủi đã được nghe bạn bên trái chửi thề và thấy bạn bên phải uống bia : ))))))))))))

đồ vật

000043

Thật lâu về sau, một ngày trời mưa bỗng nhớ tới cuốn này.

Trong rất nhiều năm tôi từng mơ về một căn phòng trống, một căn phòng không có đồ đạc gì nên cũng không có vướng bận gì. Tôi sẽ sống trong một căn phòng như vậy và không bao giờ cảm thấy mất mát.

Vậy mà hôm nay dưới cơn mưa mùa hè tôi chợt nghĩ tôi đã khác rồi. Trong cái ngày mưa ảm đạm này tôi muốn sống trong một căn phòng có thật nhiều đồ đạc. Phòng không có cửa sổ hay cửa chính nên suốt ngày phải thắp một ngọn đèn vàng. Dưới ánh sáng tù mù là những quyển sách xếp thành chồng, là một cái cát xét, băng nhạc, quần áo ấm áp, chăn mền, hộp sắt tây, kim chỉ, banh tennis, bi ve, mấy bức tượng nhỏ, hộp nhạc, những đôi giày, túi vải, những tờ giấy viết đầy chữ, những cây bút hết mực, những cây kẹp đã cũ, những chiếc khăn tay thêu dở, những cái chai rỗng, những tấm vé đủ màu… Đó là căn phòng mà nếu ở trong nó người ta biết rằng mình đã có mọi thứ trên đời. Đó là căn phòng của sự vĩnh viễn, không có gì bước vào và không có gì bước ra. Người ta không quét dọn, không giặt giũ, không sắp xếp, nên những món đồ cứ ở yên một chỗ. Đó là căn phòng sẽ nguyên vẹn mãi mãi, dù có hay không có tôi, dù thế gian có tàn lụi hay biến mất. Căn phòng không hư hoại nên nó không thuộc về mặt đất, nó lơ lửng lên trời, nó đi vào không gian vô tận và lang thang vô tận.

Tôi sẽ sống trong một căn phòng như vậy, ngày qua ngày, tôi nhìn ngắm những món đồ. Tôi sẽ sống như vậy trong nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm. Rồi một buổi chiều nọ tôi muốn quay lại trái đất, tôi không muốn ở trong căn phòng đó nữa. Tôi sẽ ngủ, và khi thức dậy tôi sẽ thấy mình đang đứng giữa cánh đồng. Tôi biết mình đã trở lại, và căn phòng đã ra đi mà không cần có tôi. Căn phòng không thể hư hoại nên nó không thuộc về ai và cũng không thuộc về tôi. Tôi sẽ đứng giữa cánh đồng và bật khóc. Tôi sẽ tưởng mình là chàng thư sinh vừa bước khỏi động tiên, chàng khóc không phải vì đã mất dấu thiên thai mà vì cái thế gian chàng vừa trở lại nào phải cái thế gian chàng đã đêm ngày thương nhớ. Tôi sẽ tưởng mình là Odysseus không thể trở về Ithaca, chàng khóc vì không còn một Ithaca nào nữa. Tôi khóc vì biết mặt đất mà tôi đang đứng không phải là mặt đất mà tôi muốn trở về. Tôi đứng đó khóc như một giấc mơ xưa, khóc tới ốm o gầy mòn, tóc tai bạc trắng. Tôi khóc hết nước mắt cho mọi kỷ niệm chảy theo nước mắt ra ngoài.

Tôi im lặng.

Rồi tôi quên.

Và căn phòng biến mất.

hihi

làm thí mẹ luông
làm sặc máu luông
làm riết không xong luông
làm hồi bị ghiền luông :)))))))))))))))))))))))))))))
chắc sắp thành ớp fịc lấy đi iu công ziệc hơn iu ng iu luông
mà ng iu là thằng nào con nào sao chưa thấy???

“rồi kỷ niệm hóa thành làn sương mù”

L trời lại mưa nữa nè 😀

2 cái bánh mì, 1 chai nước, 2 cái vé

vậy mà cũng quên rồi, quên nhãn hiệu chai nước, quên số rạp, quên số ghế, quên ai là người ra trước, quên đếm coi mình đã đi mấy bậc thang…

ừ, một ngày kia mình sẽ quên hết, quên hết mọi kỷ niệm đẹp đẽ và buồn bã, quên luôn cả bạn 😀

 

lập hạ

comptine d’un autre été: l’après-midi

không bít quại ngữ khổ ghê he, copy paste xong đọc lại như lạc khỏi nền văn minh nhân lọi o.o

trời chiều lặng lẽ sắp mưa, giờ vừa thèm vừa sợ nằm lên cái đi văng tủi thơ mới hạ cánh xuống nhà mình, nằm lên đó mơ về khoảnh sân chung sau nhà ông ngoại, khoảnh sân chung của những năm còn nhỏ, trong sân rợp bóng cây và những tiếng rì rầm, nằm trên đó như nằm trên cái giường của bà cố, mình sẽ quay mặt nhìn ra sân, nhè nhẹ ngủ mơ màng, rồi khi mở mắt tỉnh dậy sẽ thấy điều kỳ diệu, sẽ khe khẽ nhích lại gần điều kỳ diệu ấy để làm những chiện bại quại gia phong : ))

comptine d’un autre été: l’après-midi

em có nghe không, những lời không thể nói ấy?

em có nghe không? em có nghe không? em phải nghe nhanh lên, nếu không nó sẽ biến mất, những lời không thể nói ấy, em có nghe không? em có nghe không?

trong thành phố…

000074

nhiều năm sau tìm được người bạn sao cái gì cũng giống mình, cùng thích một ngôi nhà có hàng rào màu trắng, cùng thích ngẩng đầu ngắm mặt trăng hoàng hôn mây và bầu trời, cùng thích ngồi trên cỏ giữa bãi chiều lộng gió, thích mấy cái cây trụi lá, thích ra ngoài đường nhìn người nhìn xe, thích vừa đi vừa ăn một que kem trong hơi nóng mùa hè…

một người bạn cùng mình đi bộ qua những con đường của thành phố này, có lúc im lặng đi bên nhau, có lúc cả hai bỗng nhớ ra một câu chuyện nhỏ nhỏ để kể cho nhau nghe và cùng cười khúc khích, một ngày kia đã tìm được người bạn đặc biệt vậy đó 😀