neverland

một mùa hè khác

ổ cứng đầy rồi, lui cui mở lên xóa bớt

trong đống đồ lộn xộn có mấy file ghi âm không thuộc folder nào, lại lui cui bật lên nghe

tiếng mưa lẫn với tiếng piano, tiếng nhấc ghế lạch cạch, tiếng ly thủy tinh chạm vào nhau, tiếng muỗng gõ lanh canh, tiếng bật bếp ga đánh tách…

một buổi chiều nào đó

giống như sống lại buổi chiều hôm đó, hình như là một chiều mùa hè, trời mưa, nhà không có ai, mình đã bật nhạc cho tiếng nhạc lẫn vào tiếng mưa, rồi mình lấy điện thoại thu âm lại

cứ như vậy, mưa suốt cả mùa hè năm trước, mưa suốt cả mùa hè năm sau

cuộn phim 2009

– hôm đó

cuộn phim 2009…

là cuộn phim có đát cách đây 10 năm và hết đát cách đây 10 năm, bỗng một hôm xuất hiện trong mớ kỷ vật của họ hàng

cuộc đời có những ngày chạy xe đánh mấy vòng chỉ để lên cầu điện biên phủ chụp mặt trời lặn. đứng trong ánh nắng vàng khè, sáu giờ chiều mà vẫn cứ vàng khè, là một cảm giác thật vi diệu, cảm giác toàn bộ thế giới này không lin quan gì mình, toàn bộ thế giới này vẫn diễn ra, trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn vàng khè, mặt trăng vẫn bình lặng, những ngôi sao vẫn im lìm, tất cả không lin quan gì mình…

– hôm qua

bữa nay phát hiện vị kem thần thánh: kem caramen muối, cái tên nghe thật có muối : )), ò chắc tại nhìu muối nên ăn vô toàn là vị nước mắt, có cảm giác như lấy nước mắt thắng đường, hihi

hễ trời mưa là nhớ anh Định nói khóc trong mưa đỡ tốn nước mắt, cái kem này chắc dành cho mí mẹ mún khóc đây nà, khóc trong ly kem đỡ tốn nước mắm

xáng xớm lặng im không một tiếng chym

thức dậy thí con tym bình lặng =))

oi mình zẵn còn xống, mà không những vại mình sẽ còn xống thak lâu, dai nhách như một con gián bất tử

một con gián quá wí báo nên khong thẻ thuộc vìa ai được!!!

=)))

chẻ chung đâu sợ bị khùng

trời ơi mình từng dịch được bài hác vầy nè, hăm mộ bản thân quạ : ))

“níu anh là con zịch, anh sẽ bơi đi lun
níu anh là tàu hỏa, thôi trễ mẹ nó ròi
níu anh được đi ngủ, anh sẽ mơ nhiều lắm
níu anh sợ vãi hồn, ờ không… anh không sợ
níu mà anh chập mạch, em sửa hộ được không?
níu anh là mặt trăng, lạnh vá à chắc chớt
níu không có ai hớt, anh sẽ tự khóc thằm
níu đi cùng với em, anh sẽ không sao cả
níu anh là cây thước, cong queo cho nó hài
níu mà anh bị khùng, em nghỉ chơi anh sao?
níu anh được đi ngủ, anh sẽ mơ nhiều lắm
níu anh là con zịch, anh sẽ bơi đi lun…”

khi em xai zấc

000019

(tuy mở bài ko lin quan cái hình nhưng khúc cúi thì có các bạn ráng đọc hớt nha =))))

Đọc tiếp »

every summer

28829251_1821901664781727_479397886_n

natsu chắc là nác tim : ))

(lâu lâu dịch bậy) Đọc tiếp »

goodbye april

000057

Đọc tiếp »

toko

mình biết nói gì khi nói lời từ biệt?

mỗi lần có bưu thiếp sẽ ghé toko lấy, rồi như một đứa tự kỷ ngồi dưới giàn nho chầm chậm đọc từng chữ… nén lại tất cả hân hoan trong lòng, nén lại tất cả buồn bã, nén lại tất cả nhớ mong… chầm chầm đọc từng chữ…

rồi một ngày nọ toko cũng bỏ đi

chỉ kịp đến ngồi trên chiếc ghế thân quen, và đột nhiên không biết phải nói gì với nó

– chào mày, đây là lần đầu tiên tao nói chuyện với mày nè

– đây cũng là lần cuối cùng tao nói chuyện với mày nè

– sau này mày sẽ sống một cuộc đời mới với những kỷ niệm mới, tao cứ nghĩ ít ra ngoài tao còn có mày gìn giữ những kỷ niệm đó, nhưng giờ mày cũng phải đi

– tao cũng phải đi

lời cuối cùng nên là vĩnh biệt hay một mai gặp lại?

vẫn thường nói vì biết không còn gặp lại nữa nên mới hẹn ngày sau, hôm nay mới nát lòng nhận ra quả tình là như vậy, quả tình là biểt rõ cách xa nghìn trùng nên không nỡ nào vĩnh biệt, nhưng cái lối từ biệt ấy còn đau lòng hơn, đau lòng hơn rất nhiều

cho nên toko à, không thể gặp lại nữa, thì đừng gặp lại nữa, miễn là sau này vui vẻ vậy

toko à, toko…

thành phố mây bay

lần đầu tiên chạy xe trên đường hai bà trưng thấy mây bay trong ánh đèn vàng

hh kêu không thích cali, không thích mấy cái thành phố vừa dơ vừa bụi vừa đông vừa ồn, tại sao phải rời khỏi sacramento bé nhỏ xinh đẹp để trở lại một nơi chán chường như vậy?

một thành phố vừa dơ vừa bụi vừa đông vừa ồn…
nghe sao cũng giống sài gòn mà ha? : ))

ùm, sống ở một thành phố cái gì cũng đẹp thì dĩ nhiên là quá zui ròi, còn sống ở một thành phố không có gì đẹp thì có cái zui là mình dễ thấy mấy thứ tầm xàm thật đẹp zà dễ zui những nìm zui tầm xàm

ví dụ như là mây bay trong ánh đèn vàng, ví dụ như là tiếng piano trong hẻm nguyễn bỉnh khiêm, ví dụ như là cái bục ngồi uống bia bên hông cửa hàng tiện lợi, ví dụ như là cánh cổng công trường đúng năm giờ rưỡi nắng mặt trời lọt giữa chấn song, ví dụ như là một con phố trưa vắng lặng chỉ còn nghe tiếng nhấp kéo của bác thợ cắt tóc, ví dụ như là một cái biển hiệu trên đường võ thị sáu, ví dụ như là trà cánh hoa đậu biếc ở the coffee house, ví dụ như là khách sạn norkfolk trên đường lý tự trọng, ví dụ như là hai chai vodka với thanh sô cô la, ví dụ như là lon soda vẽ hình gái uống nước có ga mà phê như phê cần : )) ví dụ như là…

thành phố mây bay

như trở về một năm xưa đó, trong takê một buổi chiều mưa, tôi thức dậy và nghĩ, thành phố đã bồng bềnh lên mây, mang theo tôi, bồng bềnh bay mây về trời

😀