neverland

:D

năm nay không biết phải chia tay năm cũ như thế nào, chỉ có đêm giao thừa giăng mùng nằm đọc sách đọc được một câu

“Có lúc ta chợt chia tay với một người, cả hai vốn đâu nghĩ tới chia tay, nhưng đột nhiên chia tay rồi, chừng như chẳng có chuyện gì xảy ra hết, mà trong lòng hai người rõ ràng đều biết đã đến lúc chia tay.”

ừ thì thôi vậy, con người ta đâu thể buồn khổ tới chết, tôi không muốn chết nên vẫn là phải để bạn đi thôi

núi cao sông dài, năm tháng đằng đẵng

Advertisements

ngôi sao bé con

ngắm thôi cũng thí dui trong lòng
là em đó, nhấp nha nhấp nháy

lập xuân

0011_###

lần đầu coi bóng đá

má, khóc luôn, việt nam quá cute

tiểu hàn

trời mưa cái đùng, hai đứa đứng dưới hiên cửa hàng tiện lợi không kịp chạy ra bãi gửi xe, xong tự kỷ nghĩ về sếp, giờ này sếp mà ra lấy xe xong bị khùng chạy ngõ này chắc thấy hai mình, xong sếp sẽ hỏi bản thảo nhắm có kịp không em, xong em sẽ khùng lên nói anh đừng hỏi nữa là kịp thôi à =))

nay chạy xe trên đường thấy cái xe thùng nhỏ xíu màu trắng em chợt muốn bỏ nghề bỏ xứ mà đi, bán thận mua cái xe thùng làm nghề gì mà mỗi ngày đều chạy xe, có nghề nào vậy không: giao hàng, cung ứng thực phẩm, chở khách, chở vật liệu xây dựng, chuyển phát bưu phẩm… nghề gì làm cả ngày tối về nằm ngủ cũng không tự hỏi bản thảo có kịp không ta =)))

em cười nắc nẻ với chị rồi em nghĩ ủa tuổi này là tuổi gì mà khi buồn cũng vẫn thấy mắc cười, mắc cười thí mẹ luôn như cười từ sáng tới tối chưa hết mắc cười, cái tuổi mà rốt lại chỉ có hai đứa mình một tối tháng giêng đứng dưới cơn mưa rào, đứng sát vào nhau, vừa buồn vừa cười

hai mươi sáu trên ba mươi bảy

toko chuyển đi chỗ khác, vậy là sau này không còn 26/37a nguyễn bỉnh khiêm nữa, mỗi lần chạy ngang cái hẻm nhỏ sẽ không còn thấy vui vui vì nghĩ ở đây có bạn mình, sài gòn này dù bự cách mấy cũng vẫn có bạn mình ở đó 😀

loài người thay đổi, thế giới thay đổi, các bạn thay đổi, mình cũng vậy thôi

nghẹt mũi nghẹt thỡ nghẹt ngào

viết cái gì vào buổi chiều mình chỉ muốn nhớ về bủi chiều này?
một bủi chìu chỉ có một mình trong một sự im lặng tuyệt đối
đến cả những viên gạch cũng làm tym đao nhói

an hà kiều

mùa hè không trở lại
nên phải từ biệt thôi

goodbye christmas

Terry van nài: “Come back, Calvero. You’ve got to come back.” và Calvero trả lời: “I can’t. I’ve got to go forward. That’s progress.”

Ôi nát hớt cả lòng : )).

08.12.17

000049 (1)