neverland

08.12.17

000049 (1)

Advertisements

sáng đi làm thấy thành phố màu bạc

“lối em về rẽ qua phố chợ
lũ thông già vẫn rì rào nhớ…”

nguyên con đường dài ngoằng từ nhà tới trường, à lộn tới công ty, tự dưng lại chỉ nhớ hàng thông ở đà lạt, hàng thông ẩn hiện sau làn sương sớm, hàng thông lao xao theo cơn gió, hàng thông xanh giữ hoài những kỷ niệm xưa cũ, và cứ vậy già đi…

bùn mõi sớm mai

chòi oi, đim phia làm bài hết dô đi nghe Hương Tràm sao thí thanh cmn thãng luông  (ack ack =)))))))))))))))))))))))))))))))))
gió mác chăng thanh đường zắng, chế Tràm vi dịu quá bai à
bỗng hư cấu chong tym: chắc mình sắp quay lại coi bạn là bạn như bao bạn chên đời nài (???)
đây có phải là dấu hiệu tao sắp quên hết không bai???

“một chút mơ góp lại
một chúc iu thoi mà bùn mõi sớm mai
một chút gió thành bão dông
một chút mưa đầу biển rộng”

oi cuộc đời cũng có những đim nghịch thiên vại đó haha

mình đặt tựa j khi không có tựa j?

Nai không bị bể bánh xe mà nữ nhân zin zăn phòng làm ziệc quên ăn quên ngủ quên thân quên lun cả đổ xăng nên có cơ họi phiu lu lên cầu bình lợi. Chuyến bơi lòng zòng lại cho em năm chăm đồng xi tư ô_ô. Đọc tiếp »

tuyết rã, băng tiêu, mây tan, gió thoảng

000059

“Tôi lặng lẽ ra đi
Như khi tôi lặng lẽ tới.
Nhẹ phất tay áo
Không mang theo dù chỉ một gợn mây.”

(Tạm biệt Khang Kiều – chị wasabee dịch)

Ò, làm người khó thặc, không thể phủi một cái thanh thãng tới già?!?!

Kế dấu chấm hỏi là dấu chấm than kế dấu chấm than là dấu chấm hỏi kế dấu chấm hỏi là dấu chấm than kế dấu chấm than là khoảng trống sau đó là rất nhiều khoảng trống…

“chỉ còn gần nhau một zây nữa thoi, một zây nữa thoi là hai zây ròi” =))))

Nhân dịp trời mưa đường ngập xe bể bánh chại cà rề nên em lại có cơ họi nghin kíu hệ động thực vật quanh mình.

Ra khỏi ngõ giữ xe quẹo trái bất thình lình bị một chai (có zẻ) chẻ chại chiếc cup đỏ xẹt bên phải xẹt lên trước làm em lạng quạng mún té. Chai bận quần zean áo phông zằn zệnh đi ba ta chắng thặc xì tai đồ. Tao chại phía sau nhìn thao mún chửi thè, e m, m chại xe cup hay m cỡi sucshanh mà m lạng zữ zạ??? Chai không hay tiếng lòng tao vẫn nghinh ngang chại le te thặc bảnh, tao cầu cho m bị bẽ bánh xe nha con quẽ : )).

Đi nguyễn bỉnh khiêm phía trước có hai gái chói lòa. Gái số một đeo ba lô xinh tươi, chên ba lô dán hình hai con mèo. À ba con, chắc con ở giữa bị tróc keo nên chỉ còn đường viền mờ mờ nhìn xa xa như hai con mèo thật tình zà con mèo tàng hình ở giữa -> 5 giây hơi cai đắng dù thiệt ra thấy ko ling quan zì mình =)). Gái số hai được chai đèo, mặc áo khoác xì tin trên in xì lấu gần: too young to fall in – zẽ hình chái tiem zới mũi tên xiên lìn – =)))). Ối, chọc chỵ đai mà, còn chẻ nên không té zô tình iu ròi lớn lên cũng éo té zà zìa zà té sao cũng chỉ té ra ngoài chớ hông té zo nõi lun nà, con quẽ : )).

Ngang qua bến xe mùa đông, à mìn đông, chợt tháy thum thum mùi shã, ây chà, bến xe mìn đong chồng shã hãaaa (???) hay t bị hoang tưởng zại chời. Thơm quá thơm, bỗng mún iu đương zới một chai thôm mùi shã, tóc bồng bình zà bít oánh cờ zây. Gòi mõi khi chửi nhao zới mình ảnh shẽ lôi cờ zây ga oánh, oánh thăm chằm, oánh bí ẩn, oánh tao nhã, oánh fong lu, oánh chọc chửi =))).

Chạy típ tới chân cầu bình chịu lại thơm mùi xà pông, thoi hay là iu một chai thơm xà pông phối đồ kiểu nữ quàng chim công… zà hông bao giờ bỏ mình… ối, senbatngo : )).

Ùm, hông bao giờ bỏ mình. Trời cao đấc rộng không có chai như zại, hoặc tại mình quá bịnh dại nên không chai nào chịu nõi. Thôi bỏ đi.

5 phút sau nghĩ ra, bạn chai huyền thoại như vại chính là ciao mà =))))))))))))))))))))))).

Ôi níu ciao không gay bít đâu nấm đã có chồng =)))). Nhưng ciao ko gay chắc ciao không thích gái bị gay như nắm, hihi. Thoii bỏ đii. =)))

Chạy đâu nữa, ô tới cầu zượt linh xuâng rào, chời đen thui lòng em đen thui.

Chợt phát hiện shao nai rãnh vại tư duy siu thực đồ.

À tại chại đường nguyễn thị minh khai ngang qua dinh độc lập gió lồng lộng mây ầm ầm chời đất tối sằm, dinh độc lặp thật hỉu lòng người bật đèn cái tạch, trong bóng đèn mờ ảo con đường nhỏ zới mấy cây cổ thụ hiện ra càng thim mờ ảo, nhích tới theo dòng kẹt xe, nhích tới, thấy ô kia cái đình nhỏ đèn zàng : )), bỗng nhớ có bạn bảo: t ngồi zô cái nhà đó ròi á… ròi m ngồi xe điện zòng zòng chưa?… t hông nhớ… m chưa ngồi đâu… hồi nhỏ t ngồi rồi… khoonggg m chưa ngồi đâuuu…

Ôi thật đành hanh tào lao, cảm giác người chông giang hồ thể nào cũng phải ăn mấy nhát đao =))).

Nhưng thật ra cũng đã quên rổi, nếu không bật file ghi âm lên nghe cũng sẽ không thể nào nhớ được từng lời như thế.

Haha. Kíp nài toi được sinh ra dưới vì xao khíp nhược yếu hèn, sau này sẽ còn yếu hèn khíp nhược hơn. Những năm không vui không buồn chỉ còn lại nghẹn ngào. Hihi tự dưng hết nhảm được thoi đi làm bài típ.

im re như lá

– sao chờ quài tóc em hông dài???
– em càng chờ tóc càng hông dài
– ò, lúc em mong tóc đừng dài thì tóc cứ dài quài, lúc em mong tóc dài thì làm sao cũng ko chịu dài…
– zại là hỉu ròi, em thấy đó không có j thích em
– o.o

=)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

hừ, thích gì không thích lại thích đóng vai ác, mà cũng không sao, vì vai ác cũng sẽ được đứa ác hơn iu thích thoy mà

=)))

đâu đâu để ta pốt tấm hình của gái thiên bình di nhức chên blog này =)))

BeFunky Collage

hãy vui nha 😀 năm mới hãy vui nha 😀

thử khứ kinh niên

000058

đến một lúc sao cái tên cũng trở nên thật lạ???

ngày ấy ròi shẽ qua nên em học cách thứ thaaa

lâu lâu tự ghét mình, nhìn qua nhìn lại nhìn tới nhìn lui nhìn lên nhìn xuống nhìn trong nhìn ngoài, nhìn hoài sao không thấy mình có gì đẹp???

có những ngày ước ao đẹp điên cuồng: một ngoại hình đẹp tuyệt vời một nội tâm đẹp tuyệt diệu một tài năng đẹp tuyệt đối đẹp quá nên thành ra tuyệt chủng =)))

ôi shung quanh bao người thân iu nhưng ta mãi cuồng đean chong thế zới thần tean

muốn hứa là ngày mai tao sẽ sống can trường, sống mạnh mẽ sống với sức trẻ phi thường, sống có ích cho gia đình và xã hội mà sao chưa hứa là tao thấy không làm được rồi đó =))

ôi cái năm cảm cúm này, cái năm mà tao đã bị sổ mũi hết ba lần này, cái năm mà tao đã không làm được cái quần j có ích nài, thặc đau bùn bích bao, thôi đi uống nước chanh shã gừng giải độc gan, giải độc tim, giải độc phổi, giải độc não rồi lại hy vọng vào tương lai tươi xạng : ))

24.09.17

“Khi một người chết đi, chúng ta cứ lải nhải rằng người đó từng thích cái này cái kia, rằng người đó từng nói lời này lời kia, và những thứ mà người đó thích đều được chôn theo, những thứ mà người đó thích mang một vẻ đặc biệt, màu sắc của chúng đi vào bảo tàng: chúng trơ ra. Chúng ta hứng nước mưa vào một chiếc hộp con, nước biển vào chiếc hộp con khác, sự thinh lặng của đêm tối vào cái hộp con thứ ba, và từ chiếc hộp con cuối cùng tỏa ra mùi thuốc lá. Tất cả những hộp con này tạo thành một bàn thờ và chúng ta chỉ nhắc lại người đó thích cái này hay cái kia, tuy nhiên lại không rõ liệu một ngày kia người đó có đổi ý chăng, nhỡ đâu người đó bỗng dưng lại ghét mưa, ghét sự thinh lặng và thuốc lá. Những lời người đó nói hiện lên trong trí nhớ ta đều sai lệch hết cả, chúng ta đọc lại những lời đó như lời khấn cầu người chết. Chúng ta nói, Người từng bảo thế này, và kêu lên để kết thúc bài khấn, Người từng thế nọ thế kia. Chúng ta muốn nghe thấy tiếng người chết, nhưng với lời lẽ thì ta chỉ bắt được tiếng nói ấy như tóm được một con bướm khô trong tấm vợt làm từ lời người chết, ta giữ con bướm này tại bảo tàng để được chiêm ngưỡng đôi cánh bất động của nó. Từ nay, người đó chết, người đó thuộc về chúng ta. Chúng ta đã nắm giữ lời người chết, những vật yêu thích của người đó, và quyền của chúng ta là thỉnh thoảng làm người đó hồi sinh bằng cách nhắc lại lời họ từng nói, bằng cách mở nắp một cái hộp con ra để lắng nghe mưa mà người đó từng thích, sự thinh lặng mà người đó từng thích, biển cả mà người đó từng thích.”